Nhìn Ra Cửa Sổ

Dòng ý thức chảy xuống
Là dấu ấn của một thời đại
Một bài thơ viết xuống
Như khởi đầu sớm mai

Thương người xưa đốt đuốc
Trong đêm đen di hành
Thương người nay bỏ cuộc
Khi mái tóc còn xanh

Danh vọng tiền tài tử sinh công hầu đăng đàn bái tướng
Nơi bảy sắc cầu vồng
Nơi bong bóng vỡ
Có đau người ước mơ ?
Có làm người trăn trở…?

Mùa Xuân nhẹ bước xuống
Xinh đẹp và dịu dàng
Tôi nhìn ra cửa sổ
Thuyền ai xuôi trường giang

Leave a Comment