Rượu không mạnh mà say
Thơ không hay mà thấm
Người không đẹp mà mê
Tình không già đã chín
Có gì là sai nào
Có gì là ghê gướm
Người chẳng đã lên trời
Nằm ôm trăng mà ngủ
Nhưng nếu có thể thấy được
Nếu có thể đọc được
Từ tuổi thơ
Nơi một kẻ không có gì
Tiền tài, tri thức, tình yêu
Ngỡ bốn phương là nhà !
Cho bốn phương là bằng hữu !
Hắn ngã xuống và đã đứng dậy
Không từ khả năng của chính mình
Hắn vẫn làm thơ như vẫn làm thơ
Hắn vẫn viết như từng đã viết
Chẳng có địa ngục nào cho con người
Chỉ có con người tạo thành địa ngục
Tâm tình cùng đá cuội
Tâm tình cùng cỏ hoa
Muộn màng thức ngộ về ta
Còn hơn đất khép vẫn là hành nhân…