Vẫn Cứ Thương Về Một Thuở Nước Con

Rồi sẽ lại tầm hoang như thể đã,
Tâm tình nầy, còn đó, đợi mùa sau
Hay có thể trùng dương giờ bỗng lạ
Hành trình tôi đành khoảng cách chia xa

Tôi muốn viết cái điều đôi mắt nói
Chia cùng người tâm cảnh một thời đi
Tôi muốn nhắn, nầy, hư không mời gọi
Giúp một lời, đâu đó, những tương tri

Thật rất khó để được điều đông thuận
Thơ không màu nhưng Chúa Phật chia hai
Tôi thật muốn về Sông Tương tắm mát
Bao năm rồi nhưng ước mộng chưa phai

Trong trái tim của nhà thơ không phân chia tôn giáo
Trong trái tim của nhà thơ không phân chia màu da
Trong trái tim của nhà thơ không phân chia ranh giới
Em có thể cùng tôi dạo bước trong ngày

Đông Tây đã không còn là khoảng cách
Nhưng sao có lằn ranh
Đất ở không còn là đất khách
Vẫn cứ thương về một thuở nước non…

Leave a Comment