Cư An

Tôi thích đi trong con đường nhỏĐể nghe, như tiếng thì thầmTừ lá, từ gió, từ cát đá dưới chânEm không có nhưng tôi vẫn thấyTôi vẽ em cho đủ hai người Tôi thích đọc những điều như đãTừ rất xưa chẳng mới mẻ gìChuyện tình yêu ôm nhau thề thốtKẻ trên cầu kẻ nhảy …

Read moreCư An

Khó Lòng

Làm sao viết về cái vô hạnNơi nỗi buồn kiaBao đôi mắt thức trong lòng biểnNhững hận sầu, ôi, khó thể chia! Trời đất qua đi nhưng lịch sửTừng trang máu thấm đến ngàn sauVì đâu, vì đâu, chữ oan nghiệtHy vọng. rồi ra, sẽ biến màu?!…………………… Ta ngồi, cố một thời, quênChỉ là vượt …

Read moreKhó Lòng

Đối Diện

Mơ emTôi lạ bây giờHoang phu phố, núimịt mờ bóng mây Vẫn còn,Suy nghĩ Đông TâyVét lòng,Hỏi được gì đây?Lỏi trời! Đành camMất ý, mất lờiMất trăng cố quậnMất thời, riêng tôi…

Sáng Ca

“ không say chén rượu Tầm Dương “ Mà say ả phấn, nàng hương mới kỳ Ả rằng “ ma, quỷ tương tri, “ “ say em, em sẽ thù thì ru anh “

Chạnh Lòng

Nàng chưa chết, chàng thấy nàng vẫn sốngNàng đang ngồi bên một dòng sôngĐôi mắt ngu ngơ và đôi má thôi hồngNàng ngồi đó, mừng nàng không nhảy xuống Chàng biết nàng trong một đêm trăng muộnNàng tỉ tê về một mối tìnhKẻ đốn trái tim nàng là một âm binhMột phù thủy, có thể …

Read moreChạnh Lòng

Bước Ra

Một cái gì khác hơn, một cái gì khác hơn, một cái gì khác hơnTrước khi bình minh thức giấcChẳng có gì đâu anh, anh đã xưa rồiChẳng có gì đâu anh, em cũng xưa rồiChỉ có tình của chúng mình là mới mãi mà thôi Phải có gì khác hơn, phải có gì khác …

Read moreBước Ra

Ra Sân

Trời chiều xách vợt ra sânTrái banh tennis đở gần lỏng tayVợ nhìn chồng “ đánh rất hay, ““ cùng con ông cũng như ngày thanh niên! “ Chồng nghe, là việc dĩ nhiênNhưng sau đôi mắt, ưu phiền kể chi…

Lên Núi

Mỗi cánh mây trời có tử sinhmỗi trang thơ có mỗi tâm tìnhhôm qua lên núi ôm thiên hạlạc cả mùa xuân lẫn bóng mình

Cũng Cần Để Lại

Vì chúng ta có mặt trên cõi đời nầyHãy cho nó một giá trịNhư trốn mình để thấyNhư hóa trang mình để ngheNhư tự chôn mình để khócBởi nước mắt vừa lăn raĐã khô nhờ mặt đất Vì nói gì thì nóiDù viên đạn có lấy đi một linh hồnNhưng không lấy được nỗi buồn …

Read moreCũng Cần Để Lại

Phấn Khích

Sáng đọc thơ người, rất hay; nhìn ảnh người, xinh đẹpGiận mình sao khung cửa khépSao không như xưa vất sách, xa trườngĐi theo lời mời của nắng của sươngCủa hoang mạcCủa rừng xanhCủa biển… Một cõi trang nghiêm, một trời thơ hiệnĐi đi thôi bằng tâm thức bềnh bồngĐi đi thôi dù có với …

Read morePhấn Khích

Một Ngày

Một ngày viết lại, tầm nguyênTruy tung tính thể, vào miền thảo hoaMột ngày tới, một ngày xaTrùng trùng sinh, diệt; tiên, ma, chập chùng Một ngày, vô thủy, vô chungĐi cùng với ảnh, về cùng bản tâmTôi là ai,Có cần không ?Bước chân một thuởCan gì đúng, sai Rồi từ vô lượng trần aiƠn …

Read moreMột Ngày

Tôi Nói Cùng Tôi

Tôi không biết mình sẽ sung sướng hay sầu muộnKhi nàng nói “ Em yêu anh! “vào ngày cá tháng tưTôi nhìn đôi mắt nàng lương thiệnNhưng ai làm chứng cho tôi Một ngày cho một đờiMột đời cho một ngàyCũng đẹp thôi! Tôi sẽ làm gì với ngày 30 tháng TưMột ngày rất thậtThật …

Read moreTôi Nói Cùng Tôi