Vì chúng ta có mặt trên cõi đời nầy
Hãy cho nó một giá trị
Như trốn mình để thấy
Như hóa trang mình để nghe
Như tự chôn mình để khóc
Bởi nước mắt vừa lăn ra
Đã khô nhờ mặt đất
Vì nói gì thì nói
Dù viên đạn có lấy đi một linh hồn
Nhưng không lấy được nỗi buồn xanh
Vì chúng ta có mặt trên cõi đời nầy
Nên phải trồng hoa cho một bình minh khác
Nên phải vì người viết thêm vài nốt nhạc
Hay dùng chút thì giờ
Tưới nước cho cây…
Chúng ta, những hành nhân
Cũng cần để lại
Trang nghiêm của một kiếp người.