Phấn Khích

Sáng đọc thơ người, rất hay; nhìn ảnh người, xinh đẹp
Giận mình sao khung cửa khép
Sao không như xưa vất sách, xa trường
Đi theo lời mời của nắng của sương
Của hoang mạc
Của rừng xanh
Của biển…

Một cõi trang nghiêm, một trời thơ hiện
Đi đi thôi bằng tâm thức bềnh bồng
Đi đi thôi dù có với dù không…

Hãy đi nhé,sông dài, thuyền đợi khách
Hãy đi nhé, đào sâu từ truông mạch
Dấu tình xưa, thiên cổ, biết đâu còn
Hãy đi tìm trên những đỉnh núi non
Thần thánh cũ, với từng trang, dấu tích…

Sáng nay đọc máu ngời lên, phấn khích
Đường chim bay có bóng của ta trong…

Leave a Comment