Chạnh Lòng

Nàng chưa chết, chàng thấy nàng vẫn sống
Nàng đang ngồi bên một dòng sông
Đôi mắt ngu ngơ và đôi má thôi hồng
Nàng ngồi đó, mừng nàng không nhảy xuống

Chàng biết nàng trong một đêm trăng muộn
Nàng tỉ tê về một mối tình
Kẻ đốn trái tim nàng là một âm binh
Một phù thủy, có thể đi, nàng chẳng biết
Nàng đã thức dù bản thân cạn kiệt

Ôi tình yêu, nơi trái tim tỏa nhiệt
Và bản thân không giử nỗi lời mời
Chúc cho nàng thoa lại phấn hương xưa
Cùng tỉnh thức một thời hoa mộng cũ

Leave a Comment