LẠ

Không phải mỗi ngày đều có thể gieo hạtTrong một khoảng trống nhất địnhNhưng nếu có thể nông thêm bốn vách tường Thời gian mềm như lụaThời gian, em, mềm suốt ở trong tôiNên việc gì cần phải gieo hạt ?Nét mực còn tinh khôi Nhưng nếu mỗi ngày đều nắm bắtNhững vu vơ trôi …

Read moreLẠ

CHƯA TRÒN GIỚI HẠN

Nghe nói,Con cá câu sẩy là con cá lớnCuốn truyện chưa viết là cuốn truyện vĩ đạiCâu thơ còn ở ngoài ngõ là câu thơ tuyệt vờiĐã biết,“ Văn mình, vợ người “- những tư tưởng đánh rắm; sao không là vợ mình, văn người …Chỉ là,Thấy ta đi lạc nhiều khiKhông vì tơ tưởngNhưng …

Read moreCHƯA TRÒN GIỚI HẠN

NỐI DÀI,

Hắn không nghĩ có một điều thú vị như thế. Thú vị ngồi nhìn. Thú vị lâng lâng giữa bồng phiêu lãng đãng, giữa có và không đã không còn là không và có. Một hiện hữu chân thật.Hắn không thể nào biết có một ngày không cần đi để tới, không cần nhìn để …

Read moreNỐI DÀI,

LỜI NHẮN BUỔI SÁNG

Hãy để sự trống vắng làm đầy tâm thức emHãy như những hoa hồng, nởVà gọi chung quanh, những chú bướm, trở vềVàĐọc những câu thơ từ anhHay từ em, đều được…Ầu ơ…Ví dù…

NỐI DÀI,

Chàng thích viết về một dòng sông để lại, một trường sơn để lại, một biển xanh để lại, dù chàng đã mang theo mặt trăng, mặt trời; dù chàng đã mang theo cái quá khứ đầy màu xám và đỏ…Chàng đã mang theo và chúng đã trở thành những gì bất khả phân ly…“… …

Read moreNỐI DÀI,

TỆ THẾ CƠ A

Những tản văn nho nhỏNhững bài thơ nho nhỏTrong trang mạng nho nhỏLớn lên Khu vườn không có người canh cổngNgôi nhà của những người làm thơNàng vô ưu gảy đànChàng vô tình phải thuốc Ôm cái vừa ômNhớ điều nên nhớChỉ có vậyMà quên

NỐI DÀI,

Nước Mỹ có một người nói dối được tặng danh hiệu “ BÁN THẦN .“ Nói dối với anh đã thành một nghệ thuật. “ nghệ thuật nói dối. “ Cũng tốt thôi. Anh đã viết thành sách và bán rất chạy. Anh đã truyền tải cảm hứng từ anh đến với mọi người. Nhiều …

Read moreNỐI DÀI,

KHÔNG CẦN GIỐNG NHAU

Thơ trôi qua cửa nhà nàngThơ buồn vô cớ mơ màng ngón tayNắng không thức mãi cho ngàyThời quay quắt giấc, thời quày quả rơi… Đừng đòi hỏi xưa sau cùng một nhịpVui cùng hoa dù hoa đã héo tànVui cùng trăng cho dẫu bóng trăng tanCái còn lại là ý tình thanh thoát Khi …

Read moreKHÔNG CẦN GIỐNG NHAU

KHI NHÌN TIVI

Ta gởi niềm vui vào khoảng cáchGởi yêu thương trao đến tận muôn loàiMây, gió hởi- vì ta- huyền, một lúcTặng muôn trùng bất tận những cành hoa

CẦM LÒNG CHẲNG ĐẶNG

Thức để biết một ngày như vốn thếTự bồng phiêu tự diễu với riêng mìnhNgủ để biết khi không còn ước lệTâm di hành về hướng có trăng, sao Ngồi để viết cũng là ngồi để thấyỞ ngoài kia thiếu vắng những môi cườiRồi chợt hỏi cần bao nhiêu cải cáchNhìn để tìm vi diệu …

Read moreCẦM LÒNG CHẲNG ĐẶNG

VUI VỚI THỜI GIAN

Một ngày không có chiến tranhKhông còn tội ác chỉ còn tình yêuThưa anh, không phải cuộc đời… Một ngày giữa nhớ và trôngBàn chân bước với bụi hồng mà đi…Hãy cứ để tình yêu và hố thẳm thân mậtHãy cứ coi như một khởi đầuCủa những tiếng than may mắn còn lạiVà cứ coi …

Read moreVUI VỚI THỜI GIAN

HẾT ĐƯỜNG

Lòng chợt nghe lòng nhẹBay càng xa, càng xaKhông gian nầy rất lặngThần thức nào đi qua Từ lúc nào, lúc nào ?Sương gieo và bão dựngTừ lúc nào ta đãKhông còn ta, riêng ta ? Sao lòng ta lâng lâng ?Sao thấy mình tội phạm ?Sao vội vàng tháng támKhông còn ư, con đường …

Read moreHẾT ĐƯỜNG