VUI VỚI THỜI GIAN

Một ngày không có chiến tranh
Không còn tội ác chỉ còn tình yêu
Thưa anh, không phải cuộc đời…

Một ngày giữa nhớ và trông
Bàn chân bước với bụi hồng mà đi…
Hãy cứ để tình yêu và hố thẳm thân mật
Hãy cứ coi như một khởi đầu
Của những tiếng than may mắn còn lại
Và cứ coi tù ngục tình yêu là bức tranh đầy nàu sắc của nhân gian…

Một ngày vẫn thế nhưng tâm tình không phải thế
Những rơm rạ trôi đi
Chỉ còn khoảnh khắc ấy
Như quà tặng cuộc đời
Ta giữ lấy
Và trọn đời giữ lấy

Leave a Comment