Thức để biết một ngày như vốn thế
Tự bồng phiêu tự diễu với riêng mình
Ngủ để biết khi không còn ước lệ
Tâm di hành về hướng có trăng, sao
Ngồi để viết cũng là ngồi để thấy
Ở ngoài kia thiếu vắng những môi cười
Rồi chợt hỏi cần bao nhiêu cải cách
Nhìn để tìm vi diệu trái tim yêu…
Em chớ trách ta với tình yếu đuối
Ta với đời không đọc đủ kinh, thư
Nên tóc trắng mà hồn còn niên thiếu
Nên viết dài, viết mãi những trang thơ