Không phải mỗi ngày đều có thể gieo hạt
Trong một khoảng trống nhất định
Nhưng nếu có thể nông thêm bốn vách tường
Thời gian mềm như lụa
Thời gian, em, mềm suốt ở trong tôi
Nên việc gì cần phải gieo hạt ?
Nét mực còn tinh khôi
Nhưng nếu mỗi ngày đều nắm bắt
Những vu vơ trôi giạt ở quanh mình
Rồi viết xuống như thể là sáng tạo
Khi thường tình khai mở được tâm linh
Rồi tự hỏi giang hồ không sóng gió
Những bài thơ còn có chỗ đi về ?
Đôi mắt ấy cùng trời thu bỏ ngõ
Thần thánh nào làm lạ phút giây quen ?