Nước Mỹ có một người nói dối được tặng danh hiệu “ BÁN THẦN .“ Nói dối với anh đã thành một nghệ thuật. “ nghệ thuật nói dối. “ Cũng tốt thôi. Anh đã viết thành sách và bán rất chạy. Anh đã truyền tải cảm hứng từ anh đến với mọi người. Nhiều người thích. Nhiều người không thích. Trong những người thích ấy, có tôi. tôi muốn mình nói dối mà không có một sơ hở nào. Thật khó, nhưng anh ấy đã làm được. Anh ấy nói dối giỏi đến độ rất nhiều, rất nhiều người đã cho anh là một hiện thân đã được chọn lọc cho những đổi mới cần thiết. Chuyện của anh ấy thời dài vô cùng, cũng có thể coi là một kỳ quan của con người; vì anh ấy là một con người rất đặc biệt.
Tôi sùng bái và muốn học được nghệ thuật nói dối nầy. Nhưng khi nói dối đã đạt đến đỉnh, không phải ai cũng học được. Dù gắng vô cùng; tôi, cũng chịu thua.
Khi thơ thành lũ, thơ không còn là thơ.
Một cái gì khác thơ; như nói dối, chẳng hạn. Tôi muốn thay thế rung cảm của mình trong tình yêu, bằng cách mong cầu một điều ngoài tầm tay với; tiếc. Tôi không làm được.