Chỉ là hành từng bước phải đi qua…

Cái ta thấy chắc gì người đã thấy Ta bình an người đâu chắc đã bình an Ta không lo bởi ta đã lo rồi ? Người chưa đến bởi vì người chưa bước ?   Chưa hẳn vậy trong dặm trình xuôi ngược Cái người nhìn có thể bốn trời hoa Cái người nhìn …

Read moreChỉ là hành từng bước phải đi qua…

Thả nỗi u tình cho sóng chở

Ta sẽ về đâu…gầy…dấu hỏi Tang thương ngay cả đến cung trời Dòng thơ bạc phếch  thần không thấu Dõi mắt mùa xanh…mất…núi xanh   Thả nỗi u tình cho sóng chở Cạn là không thể với mông mênh…

tuỳ duyên…

Buổi sáng đọc mới hay ra từng chữ Có mây trời và cả núi sông trong Xin cảm tạ một lần hành viễn xứ Tiếc trang đời chưa một nét cong cong   Giờ nhìn lại chỉ hai từ “ vô dụng “ Hơn nữa đời thấu đáo vẫn chưa xong Xưa đọc sách hay …

Read moretuỳ duyên…

ai viết sử…mai sau

Cái đợi chạy qua tôi không hề biết Bài thơ làm thế nào viết lại mắt nhìn xưa Đạn vèo qua trước ngực   Hạnh phúc đã trở thành vòng tròn Mỗi ngày nhìn mỗi khác Mong em hòai thanh xuân   Con dế nhảy trong từng trang sách cũ Lời vô ngôn nên thiếu …

Read moreai viết sử…mai sau

nước rẽ dòng

Đất không lang bạt người lang bạt Buổi người dừng lại để thơ đi Em không sương khói mà sương khói Sông lạc ngày Thu nước rẽ dòng

Biển chưa từng biết thức

Biển chưa từng biết thức Chỉ anh là ngủ thôi Núi chưa một lần hỏi Sao anh hay nhiều lời Nói rồi Anh có nghe đâu Vẫn đi mơ chuyện Một ngày đào sông Về thôi Khêu ngọn lửa hồng Gió mùa Đông lạnh Trang lòng Sóng xô

có tình đợi nhau

Ôm em đêm thức nỗi ngày Bàn tay Vô Kỵ chân mày Triệu Minh Thì ra từ cõi u minh Có thơ vẩy gọi có tình đợi nhau

tôi đợi chờ

Tôi vẽ những trời mộng Tôi vẽ những phương mơ Dẫu biết là rất khó Chẳng sao,tôi đợi chờ   Những cái nhìn khác hướng Những suy tư ngược dòng Có thể là bằng hữu ? Có thể,vì sao không ?!   Những bàn tay cố với Những mắt nhìn đợi trông Vì sao ta …

Read moretôi đợi chờ

Tôi thấy, anh nhìn thấy

Tôi thấy, anh nhìn thấy Chỉ là tôi, nói ; với anh,không Tôi thấy,anh nhìn thấy Chỉ là tôi,nhớ ; với anh,trông   Việc gì ta phải giống nhau Trăm hoa nếu chỉ một màu…buồn tênh

thốn tâm

Một thời gõ mõ tụng kinh Tiếc thay siêu độ chính mình không xong Thường hay khuyên nhủ với lòng Bỏ đi cái đục, cái trong hiện tiền Chỉ là cái thấy không yên Bóng em mê hoặc, cõi miền mời nhau Tôi đi, với cuốc, với cày Đất tuy độ lượng, đời cay nghiệt …

Read morethốn tâm