thốn tâm

Một thời gõ mõ tụng kinh

Tiếc thay siêu độ chính mình không xong

Thường hay khuyên nhủ với lòng

Bỏ đi cái đục, cái trong hiện tiền

Chỉ là cái thấy không yên

Bóng em mê hoặc, cõi miền mời nhau

Tôi đi, với cuốc, với cày

Đất tuy độ lượng, đời cay nghiệt đời

Trải ra… thiên cổ… không lời

Nhìn theo… nguyệt lạc… sao trời… thốn tâm

Leave a Comment