Tôi đã tin rằng Thượng Đế hàng đêm giảng kinh cho linh mục làm thế nào nói với con chiên về một thiên đường trong chủ nhật tới
Bất ngờ tôi thấy ra tôi có thể tin bất cứ điều gì
Dù chậm
Bây giờ tôi tin tôi có thể đọc được chữ trên tờ giấy trắng
Cũng như nhìn thấy con Voi đi bằng cái lưng của mình trên cánh đồng sóng với
Bốn cái chân Voi chụm lại nguyện cầu và di chyển bằng những cái lông
Tại sao không
Tôi cũng hồn nhiên tin con sao biển bước đi,con sao biển phẳng lỳ như bàn tay năm cánh
Cùng con sứa biển bởi yêu đương bờ cát mặn nằm ôm đến bỏ quên đời
Tôi thật sự có thể tin
Chỉ là quá chậm
Tôi phản bác nàng về chuyện con sao biển biết đi
Cả chuyện con sứa,bờ cát mặn với tình yêu của nó
Chợt nhớ lời Trang Tử
“ Anh không là cá làm sao biết cá không vui “