Vô Cùng

Thơ từ chữ nhưng đôi khi lìa chữThơ nhờ vần lắm lúc bỏ vần điYêu cũng thế, nhờ em mà diễm tuyệtNhưng không em hương ấy lại vô cùng

6/14/2022

Nàng bảo, hai tay bồng nhật nguyệtChàng bảo, nơi đâu không đất trờiNgười cười, sương khói về ( lại ) sương khóiChữ nghĩa làm sao viết cạn lời Khi hiện tượng là thơLá rung từng cảm thánMùa trăng về trăm sôngBao ( nhiêu ) mộng thường viên mãn ? Chàng, sức mạnh từ quả đấmNàng, …

Read more6/14/2022

Hương Đưa

Những con chữ không tròn mà góc cạnhNàng vui tươi, ly rượu cạn, phiêu bồng ?Thời trăng huyết, có một thời tinh huyếtNgười rất xa sao bỗng thấy tình gần Cảm tạ nhé, nầy cô nương, nhí nhảnhKhông là thơ, không phải, rất là thơ…Những chiếc lá trong hồ Thu cất cánhBay về đâu, có …

Read moreHương Đưa

Khi Thơ Là Khí Thanh

Dưới tầng sâu của ngôn ngữKhi đá tảng là hoaDưới tầng sâu của chữNơi đá tảng là nhà Tiểu thư ngồi cắn bútTrầm tư một nẽo xaVới bài thơ tháng SáuTê buốt một lời ca… Nơi nỗi buồn như cỏCàng đốt lại càng xanhĐưa tay vào vô hạnBắt mãi vẫn không thành Khi thơ là …

Read moreKhi Thơ Là Khí Thanh

Trốn Nhau

1,Già đến lú và già đến chínMột quay vào và một hướng raRồi tự hỏi vì sao khép kínCõi thơ nầy, u hiển nọ, lần xa… Thuyền không lái cũng không cần bếnBiển muôn trùng, sông chảy khắp muôn nơiDuyên sinh diệt chẳng truy cầu chỗ đếnVà như trăng thân mật ấy thay lời…2,Mai sẽ …

Read moreTrốn Nhau

Mỗi Phương TRời Có Bóng Của Em Trong

Tôi chỉ có thể bơi qua một nửa dòng sông còn nửa kia thuộc về ai khácTôi chỉ có thể trèo lên một phần ngọn núi và tự an vui với cái thấy của mìnhTôi cho mình có quyền nhìn ngắm muôn hoa nhưng dặn đừng mang tâm chiếm hữuTôi từng đọc qua ngàn trang …

Read moreMỗi Phương TRời Có Bóng Của Em Trong

Còn Thanh Xuân

Không phải từ em, tôi chếtNhưng nhờ em tôi chết bảnh bao hơnTôi không chết vì đứng lên trèo xuốngNhưng chết vì tôi khóa lại tâm hồn Cùng là tôi cả đấyNgày hôm qua tôi đâuMơ về cái đã cóCũng chỉ là mơ thôi Không có chỗ dừng lạiThời đi như đã điNơi trò chơi …

Read moreCòn Thanh Xuân

Vui Cả Cái Chưa Là

Mai hay mốt ai ai đều tắt thởChuyện cũng thường như thiếu nữ lại sinh conTrăng một nửa không phải là trăng vỡChìm nhân gian sống lại cõi xưa nào Người chẳng chết, tin đi, người chẳng chếtNhững hình hài tan rã lại phùng sinhHãy nhìn ngắm thế gian và cảm tạMùa Thu nầy, đôi …

Read moreVui Cả Cái Chưa Là

chỉ Là Tự Nhiên

Bài thơ lười viết xuống  không phài vì mây sầu cũng không vì tận thế và chúa Trời quên nhau cũng không vì mắt em thôi nhìn về một hướng cũng không vì chiến tranh cắt đi dòng tơ tưởng nơi núi đá linh thiêng nơi biển sâu ứng nghiệm nhánh cỏ cõng trần ai …

Read morechỉ Là Tự Nhiên

Vẫn Nguyên Màu

Hắn bỗng nhận ra từ quá khứCó gánh gồng mai mốt một tương laiTrăng Thi Phổ mang màu xanh của chữDòng Thoa Giang ngày đó đã mang thai Ừ, vẫn biết với nhọc nhằn sinh đẻKhông cam go, sao thành tựu giấc mơ mình ?Đi không đến, dưới bình minh cất bướcRất ngọt ngào cho …

Read moreVẫn Nguyên Màu

Tôi Cũng Phai

Thử nhặt mưa đời tan mấy hạtRồi về thanh tịnh với trùng khơiVà quên đôi mắt người khuynh quốcNhàn nhã chiêm bao động vắng ngày Thử tập vui từ chuyện tử, sinhKhông chiều không tối chẳng bình minhMột thời để lại màu xanh tócCùng với trang thơ quyện bóng mình Thử tập nhìn thôi ít …

Read moreTôi Cũng Phai