Tôi chỉ có thể bơi qua một nửa dòng sông còn nửa kia thuộc về ai khác
Tôi chỉ có thể trèo lên một phần ngọn núi và tự an vui với cái thấy của mình
Tôi cho mình có quyền nhìn ngắm muôn hoa nhưng dặn đừng mang tâm chiếm hữu
Tôi từng đọc qua ngàn trang kinh gió lại mơ hồ hiểu nghĩa mưa rơi
Tôi đã đến và bước ra thế giới của thần, một thế giới tôi khuyên đứng xa nhìn ngắm
Tôi từng ngồi với trời cao xanh thẳm
Vươn đến cái vô cùng là tận tụy cả trăm năm ?
Tôi biết dù thế nào cũng chỉ là khách nhân
Em gởi tôi lời thăm hỏi
Em gởi tôi lời chào
Tôi làm gì với vũ trụ trăng sao ?
Rất nhiều cái tôi mong mà chẳng được
Rất nhiều cái an vui chỗ đứng nhìn
Rất nhiều chuyện không cần phải suy nghĩ
Rất nhiều con đường viết xuống: vô duyên
Đời là Đạo, bước trong đời là nhập Đạo
Được bao nhiêu phúc phận ấy do trời
Tôi mai nầy sẽ đạp sóng ra khơi
Hay đơn giản, ôm em, cười, đã đủ!
Bài thơ mở cho mười phương an trú
Mỗi phương trời có bóng của em trong…