1,
Già đến lú và già đến chín
Một quay vào và một hướng ra
Rồi tự hỏi vì sao khép kín
Cõi thơ nầy, u hiển nọ, lần xa…
Thuyền không lái cũng không cần bến
Biển muôn trùng, sông chảy khắp muôn nơi
Duyên sinh diệt chẳng truy cầu chỗ đến
Và như trăng thân mật ấy thay lời…
2,
Mai sẽ viết một phương người khát vọng
Mắt mở tròn, da thịt nọ phồng căn
Thay một chút, đổi lộ trình y, z
Mình trốn nhau rồi đợi cái không ngờ…