Tôi Cũng Phai

Thử nhặt mưa đời tan mấy hạt
Rồi về thanh tịnh với trùng khơi
Và quên đôi mắt người khuynh quốc
Nhàn nhã chiêm bao động vắng ngày

Thử tập vui từ chuyện tử, sinh
Không chiều không tối chẳng bình minh
Một thời để lại màu xanh tóc
Cùng với trang thơ quyện bóng mình

Thử tập nhìn thôi ít nói năng
Em tuy rằng ảo vẫn nguyên hằng
Trái tim cùng với tâm đi dạo
Ôm khắp mà không giữa sáng trăng

Quên gót giang hồ bước lãng du
Quên con chim nhỏ giữa sa mù
Quên quên hãy kể như tiền kiếp
Em áo vàng phai, tôi cũng phai…

Leave a Comment