Hắn bỗng nhận ra từ quá khứ
Có gánh gồng mai mốt một tương lai
Trăng Thi Phổ mang màu xanh của chữ
Dòng Thoa Giang ngày đó đã mang thai
Ừ, vẫn biết với nhọc nhằn sinh đẻ
Không cam go, sao thành tựu giấc mơ mình ?
Đi không đến, dưới bình minh cất bước
Rất ngọt ngào cho dẫu lắm chênh chao
Cảm tạ nhé, bông hồng khoe sắc nở
Không vì người, thời sẽ lại làm sao ?
Mùa bão tố, có chia lìa cách trở
Cõi tình xưa nguyên vẹn nghĩa đồng bào
Dầu chia rẽ trên từng phân ý hệ
Vẫn mai chiều ngồi lại nhớ thương nhau
Người một thuở khóc cười cho muôn thưở
Từ tâm tôi màu áo ấy vẫn nguyên màu