KHÔNG CHẮC LẮM ĐÂU

Cái gì em cũng cho anhNhưng không phải cái gì anh muốn cũng đượcChàng thở dài thậm thượtThôi đành Ngày là những bức tranhChàng vẽ nàng đang ngồi viếtTrang thơ tình rất tuyệtYeu chàng Đêm là những khung lụa bọc kínChỉ có những ngón tay tìm nhauNhững đôi môi tìm nhauNhững thân thể bó sátNhưng …

Read moreKHÔNG CHẮC LẮM ĐÂU

TÂM CHUYỂN

Mỗi nụ cười cho mỗi sớm maiMỗi yêu thương đến thế gian nầyMỗi người lan tỏa vào sông núiNhư tặng ta và tặng cỏ cây Thơ dù vô lực nhưng tâm chuyểnĐủ để hư không lại hóa đầy

MƯỢN CHỮ

Anh vẫn còn nguyên những bềnh bồng của mây, những đùa giởn của sóng; anh còn nguyên những giấc mơ hy vọngAnh đã và sẽ bước qua hay thơ sẽ vì anh bước qua những xiềng xích, những trang đời ẩm đục, từng bước thầm con chữ sẽ vươn xa Có những khoảnh khắc làm …

Read moreMƯỢN CHỮ

EM ĐÃ LÀ QUÊ HƯƠNG

Không có khoảng cáchKhông có ngày sinhChỉ có chàng ôm nàngCảm ơn ngày em đến Mong cầu thả vào gióTình mong được là mâyNhững chuyện như thần thoạiVẫn có trong đời nầy Cảm ơn ngày em đếnDịch chuyển một vòng xoay

VẼ RỒNG

Em giờ ngày chỉ nhớ anhĐến đêm em cũng mộng cùng anh ômCho anh nghịch núi vui đồiCho anh luôn cả những hồi sóng dâng… Thật ra,Chỉ có chàng ngônThật ra,Nàng vẫn muôn ngàn đặm xaThật ra,Từ một tâm maÔm nàng ảo giácHôn nàng hư không

MÙA THU SẼ LẠI

Mùa thu qua rồi mùa thu sẽ lạiLá thu vàng xuân đến lá lên xanhThời hoán đổi thương tình không hoán đổiĐành cảm hoài trong những lúc sang canh Suy nghĩ để thấy ra nụ cười méo móSuy nghĩ để thấy ra suy nghĩ làm gìỪ suy nghĩ có vơi đôi phần đau khổCũng chỉ …

Read moreMÙA THU SẼ LẠI

MỜI TRÀ

Hắn thích viết và viếtNhư thể con chữ là tình nhânCũng có thể tình nhân đến từ con chữBiết đâu…“ đọc tận ngũ xa thư ““ tự hữu nhan như ngọc “Nhưng hắn thích viết hơn những điều không phải thếMà là,Vì sao tổ quốc nầy không thể đi lênVì sao cánh tay khó thể …

Read moreMỜI TRÀ

ĐẾN TỪ MỘNG TƯỞNG

Có một người để ôm mỗi tốiCó một người để hôn mỗi sớm maiCó một người để thủ thỉ đường dàiDù người ấy như là mộng tưởngVẫn thấy mây lành tám hướngche đầu cho cả hai ta Em- cô tiên nhỏHay em, một cành hoaCũng đã là quà tặngCho trời thơ bao la

EM, CỘI NGUỒN

Cái chết là khởi đầu cho sự sốngNhững chiếc lá vàng không rơiTôi ôm emCòn lại Thời gian không biết ngưngNgày nối dài cõi nhớEm là tôi hơi thở Những đan kếtMang màu sắc ma quỷBước qua tính hủy diệtEm, cội nguồn của thơ

VUI

Gắng tu dưỡng trong hành trình chạm đáyGắng sẳn sàng cho một chuyến ra khơiGắng học tập làm thế nào sàn, sãyGắng đem tình truyền tải gió mang bay Đời sống tự bốc hơi và tự cháyĐời sống tự đơm hoa và tự phô bàyKhông có chỗ cho sự hối hảRất nhiều điều không thể …

Read moreVUI

CHUYỆN NHỎ

Ta sai trật nghĩ mùa đông đã đếnNhưng thưa không, mùa đông vẫn chưa vềNgày trở lạnh chỉ đơn thuần là thếNhư nắng hồng khi tuyết vẫn mênh mông Ta sai trật ôm tình trong ảo giácVà thần tiên trên chiếc lá bềnh bồngBài học đắng không đến từ cay đắngCũng không từ khoảnh khắc …

Read moreCHUYỆN NHỎ

DẪU TỪ U MINH

Khi em là của mọi ngườiTôi ngây ngô tưởng nụ cười rất riêngDù sao một nụ ngoan hiềnNở từ ảo vọng còn nguyên ngọt ngào