EM BỎ BÙA TÔI

Cái lẩm cẩm của con người là cứ đi quanhHay chỉ mình tôi đi quanhTôi yêu bằng linh hồn nhưng tôi thích ôm vào thân thểMột thân thể ấm và mềmMột thân thể có đôi môi hông và đôi mắt của sông thu Hôn cũng ảoVà ôm, cũng ảoEm cũng mù sương khoảng cách xaChỉ …

Read moreEM BỎ BÙA TÔI

MỘT CÁI NHÌN KHÁC

Hình như đông đã đến rồiHôm qua phải mặc áo ngoài lái xeHình như trời chẳng còn thuLá còn run rẩy, cây dường lạnh run Chúng ta nói gì về một thế giới phân cựcChúng ta nói gì về đất hiếmChúng ta nói gì về những tấm pin mặt trờiChúng ta nói gì về giấc …

Read moreMỘT CÁI NHÌN KHÁC

ƠN EM

Muốn hôn em mãi nhưng mà ngạiHôn một lần thôi, đủ một đờiMuốn ôm em mãi nhưng dừng lạiÔm một lần thôi, đủ có nhau Em ở trong ta không dĩ vãngKhông là hiện tại với tương laiNhưng là hơi thở trời thương tặngTa có em từ một sớm mai

THƯỜNG BIẾN

Hôm qua còn tưởng nhuềnh nhoàng Hôm nay bất chợt mơ màng vào thân Hôm qua còn đứng ngoài sân Hôm nay mộng tưởng bất thần chiến tranh Cái nói vào trong gió Cái veo vọ vào mây Cực kỳ Kinh khủng Vần xoay Níu từ nghi hoặc Phô bày Mỹ môi Hôm qua không …

Read moreTHƯỜNG BIẾN

CHÚC PHÚC QUÊ HƯƠNG

Ngỡ là chỉ cỏ và sươngThưa không,Một góc thiên đường đánh rơiMưa và emĐất và trờiTôi cùng con chữCạn lời viết thêm Ngỡ là chôn lấp đủ sâuThưa không,Giọt nước trên cầu đủ nghiêng

ĐỦ

Sẽ ôm nàng đi mãiSẽ hôn nàng trọn đờiSẽ cùng nàng thủ thỉDù với bóng mà thôi Em cho anh cái bóngVới anh, là đủ rồi

CẦU HẾT MƯA

Đọc tin HuếNước đang lênĐọc tin Quảng NgãiNước dần dần caoLũ không chừa một phương nàoChìm sâu Hà NộiChìm vào Đế ĐôChìm Quảng NgảiCơ hồBom tấnThử lập ĐànCầu khẩnThôi mưa

CHÙA KHÔNG CHỖ CHỨA

Tâm rất trẻ; và thân, không trẻ nữaHai con người trong một bước song songTâm huyễn hóa ra muôn ngàn ảo cảnhThân như dường nhắm mắt với tai che… Ta ôm em khởi từ tâm huyễn hoáVà hôn em trong khoảng cách xa tầmEm cứ trách sao tâm ta suồng sảGắng tu hànhNhưngĐẠOCứ càng xa

KHÔNG THỂ NHƯ THẾ

Hình như xứ Huế bây giờMơ màng Núi Ngự trắng bờ Sông Hương…Vì đâu nông nỗi cơ cầuVì đâu huyết lệ vùi sâu phận người Một tổ quốc không thể cứ mưa là lũNhưng hình như tổ quốc nầy lũ chẳng cần mưa

QUÂN BÌNH ĐỘNG

Khi thơ không thể làm chứng dốiVà tôi không thể đứng về phía phạm tộiNhưng tôi còn biết làm gì Khi thơ sầu như lá úaKhi thơ buồn như mộ khôNhững cái chết u uắtNhững chiếc thuyền tan Khi nào thế giới nầy ma giáo còn hơn ma giáo‘ Tôi nghi ngờ ai tôi có …

Read moreQUÂN BÌNH ĐỘNG

ĐỌC LẠI TRUYỆN KIỀU

Mặc kệ tình như daoCắt ta thành tám khúcMặc kệ em hoang đườngTa tự thành tre trúc Ừ, sa mạc cuộc đờiỪ, thiên thu bão tốCó em, thần phù hộNgày cứ thế an nhiên Mỗi ngày cùng cái chết nhẹ nhàngMỗi ngày cùng cái sống lang thangMỗi ngày nói cùng ánh sáng- Ta thích chúMỗi …

Read moreĐỌC LẠI TRUYỆN KIỀU