ĐỢI

Những mùa “ không “ bước chân điTôi trong mộng mị lấy gì cho emVí như,Tặng cả thiên đườngCũng là chữ viết từng chương, tự điền Sáng nay,Hoa nở bốn miềnEm là hoaCũng là tiênCủa đờiGặp từ rốn bể trùng khơiChia tay cất giữa đất trời dáng thơCó người ra khỏi giấc mơLòng còn bịn …

Read moreĐỢI

CHO CÔ BÉ TÊN HUYÊN

Cô bé người phương bắcVốn thích tính tình tangVui vui tính của nàngBạc tóc chưa già được Thơ chàng có đôi mắtThơ chàng có cành hoaCó vô vàn hổn độnCó mai sớm, chiều tà Nhân sinh đầy gai nhọnCô bé thè lưỡi raChu mặt gắng làm xấuCớ sao mà thật thà Giống nhau là điều …

Read moreCHO CÔ BÉ TÊN HUYÊN

CA VUI

Một mai, mai mốt cũng cầnÔm em mộng thấy mây Tần đang trôiĐã lâu cùng với chỗ ngồiTôi khâu trí nhớ hạ hồi còn nhau Đi không đến cứ đi dù chẳng đếnRừng thu không thưởng ngoạn lá điêu tàn ?Xanh với đỏ cũng chỉ là cái biếtĐầy hay vơi cùng cái nhớ mang mang …

Read moreCA VUI

CŨNG CẦN NGOẠI LỰC

Trong bốn chín và năm mươi con người vô lực tiến đến sự rốt ráo của tri thứcAnh là gì ?Bọt sóng trường gianChỉ nắm, bắt tà áo của em thôiCũng ngoài muôn dặm Khi tình yêu là thứ bất khảTâm thức dậm chânThơ gầy theo nắng rã Lần hồi trở về nhàMọi thứ đều …

Read moreCŨNG CẦN NGOẠI LỰC

TA TỪNG KHÓC CHỮ ANH HÙNG VÔ LỆ

Trầm dưới suối để nghe dòng nước lạnhNói cùng ta những vi diệu về rừngAi người chứ, ngồi canh luồng gió chướngHay muôn trùng ánh mắt của chim ưng Cũng có thể ngồi vui cùng chữ nghĩaThương ta xưa,Cũng có thểĐã qua rồi Chẳng có gì gọi là mất mátMây chẳng than mưa làm khổ …

Read moreTA TỪNG KHÓC CHỮ ANH HÙNG VÔ LỆ

EM VUI LÀ ĐƯỢC

Những gì thơ, mộng em lấy hếtChỉ còn cho anh hai trái bưởi thôiNhưng nếu anh làm em giận nữaCả hai trái bưởi cũng thu hồi…

CAM LÒNG

Người hỏi hướng tây tạiTa hỏi hướng đông laiÔi, chuyện nhiều năm cũChỉ không quen thở dài

BIẾT ĐỦ

Có những câu chuyện không dài lắm đủ làm ta mỉm cườiCó những câu thơ không tròn lắm lại làm ta vui tươiCó những bình minh thiếu vắng lại đầy thêm một ngườiThì ra,Cái nhỏ nhất có khi là to nhấtNgồi triết với tâm hư

QUÊ HƯƠNG CÒN LẠI

Yêu dù sai vẫn đúngTrách dù đúng vẫn saiTiếng chuông chùa xưa “ THIÊN BÚT TƯ “Qua muôn trùng âm vọng ấy chưa phai

MÔNG LUNG

Thật ra không có aiKhông có vật thể nàoNói chuyện giùm bạnHay nói cho bạn ngheVề những gì bạn muốn biết Dù trực giác nói về cái đúngNhưng cũng đầy mông lungNhưng một điều rất thậtLà mùa thu vô cùng Vắt trái tim tự luyếnĐừng bồng bềnh theo mâyĐừng mơ mòng tự viếtTình trong thơ- …

Read moreMÔNG LUNG