ĐỢI

Những mùa “ không “ bước chân đi
Tôi trong mộng mị lấy gì cho em
Ví như,
Tặng cả thiên đường
Cũng là chữ viết từng chương, tự điền

Sáng nay,
Hoa nở bốn miền
Em là hoa
Cũng là tiên
Của đời
Gặp từ rốn bể trùng khơi
Chia tay cất giữa đất trời dáng thơ
Có người ra khỏi giấc mơ
Lòng còn bịn rịn bao giờ thấy nhau
Trường thiên,
Rằng sẽ một ngày
Lại vào với mộng, lại bày hương hoa
Người dù giờ đã xa ta
Chút tâm tình ấy đủ là trăm năm…

Sư hỏi nhỏ,
” Vẫn còn cám dỗ ? “
” Rằng cưu mang tình khổ không buông ? “
” Thôi thời trăm sự từ con “
” Tu tâm, tích đức; đợi người mở chuông “

Leave a Comment