Trầm dưới suối để nghe dòng nước lạnh
Nói cùng ta những vi diệu về rừng
Ai người chứ, ngồi canh luồng gió chướng
Hay muôn trùng ánh mắt của chim ưng
Cũng có thể ngồi vui cùng chữ nghĩa
Thương ta xưa,
Cũng có thể
Đã qua rồi
Chẳng có gì gọi là mất mát
Mây chẳng than mưa làm khổ lụy đường bay
Thu chẳng trách vì đâu vàng với lá
Ta là gì ?
Trong vũ trụ xưa, sau
Đừng hụt hẫng, chẳng có chi bi thiết
Cười như xưa chưa giẩm, đạp giang hồ
Và như thể còn ta mài kiếm gió
Từng thênh thang lãng tích một con đò