MÔNG LUNG

Thật ra không có ai
Không có vật thể nào
Nói chuyện giùm bạn
Hay nói cho bạn nghe
Về những gì bạn muốn biết

Dù trực giác nói về cái đúng
Nhưng cũng đầy mông lung
Nhưng một điều rất thật
Là mùa thu vô cùng

Vắt trái tim tự luyến
Đừng bồng bềnh theo mây
Đừng mơ mòng tự viết
Tình trong thơ- đong đầy

Hãy chúc những loài hoa
Nở cho cùng thế giới
Và nói với riêng ta
Khép lại điều mong đợi

Leave a Comment