TIÊN ÔNG CÒN NẤU
Lấy nụ cười đem vá nỗi buồnLấy em cái bóng ấm qua đôngLấy người mấy chữ thơ làm gáoLấy nước trong từ giữa có, không Uống mỗi sớm maiMừngCó mặtNồi kê vàng chưa chínTruyện cònĐang…
Lấy nụ cười đem vá nỗi buồnLấy em cái bóng ấm qua đôngLấy người mấy chữ thơ làm gáoLấy nước trong từ giữa có, không Uống mỗi sớm maiMừngCó mặtNồi kê vàng chưa chínTruyện cònĐang…
Không ai đi đọc thơ từ đáBiết vậy, ngàn xưaĐá đã câm
Tay gõ đầu ta, ta nhủ taĐường xa thời kệ với đường xaTa đi không để đi là đếnĐi để nhìn thêm cái bóng ta
Vào con chữ đểLuân hồiHay vào con chữ để trôiCũng đượcCũng có thể vào con chữVấn đạo trường sinhHỏi thử tìnhTruy tìm thực tại Bát NhãHay chìm vào u minhLọc ra giữa bóng và hìnhCũng là mở cửaTiến trình vô ngôn Tôi vào con chữVui chơiCùng em hí lộngVơi, đầyĐược không ?!
cứ đẩy anh về phía có embiết đâu thiên cổ viết thêm tìnhbiết đâu trời đất dài thêm mộngvà biết đâu chừng anh có em lang thang trong những khu rừngƠ kia, lững thững không chừng, lại hay
Tôi không gánh núi, gánh sôngGánh em một khoảng, dặn lòng thênh thangTôi không có gánh bóng nàngTôi mang chỉ bóng trăng vàng trên vai Ơn em hoa ảnh, sao càiƠn em từ những sớm mai, nơi nầyBao nhiêu đôi mắt đủ đầy ?Bao nhiêu sóng biển vỗ ngày, với đêmMôi xa, mái tóc bên …
Khúc khích em cười, anhCổ xưaEm cho anh sợ cái chi nầy ?Ơ kia, lạy chúaTình oan ngiệtChưa có em, thànhMỗi sángĐiên… Nói vậy, nhưng màKhông phải vậyÝ làĐóng cửaThấy oan khiên
Mùa trở lạnh, ta còn em, đủ ấmBuồn hôm kia về mở cửa hôm nayHôn gởi gió, với tình không khoảng cáchTừ tro than, thơ nhốm lửa cho ngày Có bao nhiêu mùa đông chơi với tuyếtCó bao nhiêu mùa đông dưới màu xám của mây trờiCó bao nhiều lần nhìn vào thăm thẳm của …
Khi cái sống là tiến trình của sự chếtMỗi con người đều sẽ ra điNgười hành khách xuống tàuNhững chuyến xe chuyển bách Khi nỗi buồn là những tầng thápCho con người bước quaKhi sự ra đi chỉ là một chuyển tiếpHãy giúp nụ thành hoa Con người không có vĩnh cửuNhưng con người nhận …
Và thơ đắp mộ cho thơEm trên cánh gióTôi ngồi ưu tư Duyên, giả lậpNhưng với tình vĩnh cửuNgười ra đi, nhưng dấu ấn, không đi Cũng không biết đến ngày sinh của ChúaCó làm em trở lại tuổi yêu ngườiCũng không biết khi năm tàn, tháng tậnCó ai ngồi tính sổ, buổi cho đi
Chỉ một bàn tay năm ngón, chụpThần thông cho lắm cũng bằng khôngSo ra em cũng thừa vi diệuChẳng có chi mà cũng trói anh………. CHO EMvới tình thủ thỉanh có em từ khoảng cách xanếu có thể cảm từ em hơi ấmchỉ một lần đủ để đá thành hoa
Có những điều như chuyện đã rồiEm là hạnh phúc ở trong tôiDù em có thuộc về ai khácMây dẫu di hành, nước dẫu trôi…