CHO GIẤC MƠ QUÊN

Tôi thích sống trong mỹ mộng
Như tà tà ngồi trên lưng lạc đà chầm chậm băng qua sa mạc nắng cháy, tôi vẫn thấy tôi đi dưới trời thu
Như đọc những bản tin đầy buồn nôn về những tên lái súng đang cố gắng cướp giật dưới khẩu hiệu danh giá rằng đang canh gác công bằng ,tôi còn được thảnh thơi nâng ly cà phê mỉm cười cùng nắng sớm
Như nhìn nhưng con nước đang trôi về biển chỉ là một chuyện tự nhiên
Như thể những khổ nạn trần gian chưa từng là sự thật…

Hình như chưa có may mắn nào cho những tên ngồi trên mây rớt xuống
Hình như những giấc mơ xa rời thực tế chưa từng thấy được màu hoa
Nên những bài thơ dẫn về sự vô ngã
Không khai sinh được nụ cười

Tôi đang ngồi với gỉa dụ rằng em không yêu tôi, dù sự thật như thế
Tôi có khác gì không ?
Tôi đang ngồi với giả dụ rằng trăm năm tôi chưa tìm thấy sự quân bình tư tưởng, tôi có biến hình ?
Tôi đang ngồi với chính tôi hôm nay hay tôi ngồi với cái tôi của ngàn năm trước ?
Tôi hỏi tôi còn em, hay em đã xa rồi ?

Mùa đông trời vẫn nóng
Thức trong đêm là một tuyệt vời ?
Tôi tập viết và tôi cần viết
Đền bù giấc mơ quên

Leave a Comment