Hãy để cái xấu nói lên cái đẹp
Hãy để cái đẹp làm nên cái đẹp
Hãy nói về sự bất tử của linh hồn
Hãy nói về hữu hạn của thân xác
Thơ là tiếng nói trải dài đến vô hạn
Dù tình yêu của anh chỉ có một đời
Khi em không là khởi đầu nhưng là chấm hết
Anh đang tự mình chèo thuyền trên sóng
Mơ hồ đôi mắt ở phương xa
Mơ hồ đến thật một cành hoa
Khó lòng thấy bến
Mong mãi còn những tâm tình hiến dâng như thể nhịp đập trái tim miên viễn trường tồn
Anh có em từ khi nào ?
Anh có trăng sao từ khi nào
Anh đang nhìn theo ngón tay của Phật
Biết ra cuộc đời cần có những mùa trăng
Em thức cùng anh không ?
Chúng ta cùng cầu nguyện
Cho con người vì con người
Cho tôn giáo vì con người
Cho chính trị vì con người
Cho em- tâm tình vỗ cánh
Sáng nay, trời tương đối lạnh
Mùa đông mà,
Mai sẽ sang xuân