VẪN THƯƠNG

Thấy ra nhật nguyệt chỉ làSáng ta thức dậy, thấy ta vẫn cònKhông cần đếm tuổi nữa đâuMơ em dẫu cách giang đầu vẫn mơ Thấy ra ngoài chuyện làm thơLấy gì tơ tưởng, tưởng tơ tới nàngKhông duyên, chẳng thể đá vàngThời trong tháng chạp mơ màng với thân Dẫu còn chút đỉnh phân …

Read moreVẪN THƯƠNG

VÔ HÌNH

Nàng soi mình trong hoaRất nghịchhoa dám trách gì đâu Mỗi ngày thể nghiệm một câu thần chúThành thói quenNàng là nhà tù của chính nàng Tôi vực dậy nỗi buồn xưaNàng khócAnh chôn giùm cho em Những bài thơ không bọc đượcKhi trái timVô hình

TÌNH CỜ

Rất tình cờ như sáng nayThấy em gói bánh dâng ngày TếtTôi thấy tôi còn những sớm mai Rất tình cờ như sáng nayĐọc em từ một bài thơ dịchThấy mùa trăng cũ chẳng hề phai Rất tình cờ như sáng nayEm ngồi trải mộng mà rơi lệTôi biết mùa xuân đã cận ngày Rất …

Read moreTÌNH CỜ

LỜI TỪ TIM PHÔ THẮM DƯỚI HỒ XANH

Chàng thả xuống những lòng buồn của cỏSẽ hồi sinh theo buổi giọ xuân vềChàng sẽ gắng để hồn mình tương tácQuay ngược dòng trở lại tuổi đam mê Mừng hay khóc khi tâm tình còn một nửaÔng Bình Vôi thuở trước được tôn ThầnSai hay đúng khi ngồi trong cánh cửaMộng giang hồ thiêu …

Read moreLỜI TỪ TIM PHÔ THẮM DƯỚI HỒ XANH

TÌNH THƠ NHƯ TÌNH NHÂN

Trí ngủ; và trí thứcBình luận da và bình luận gia… Những bài thơ nhàn nhã làm tràNhững bài thơ không hề có một đòi hỏiNhững bài thơ không hề vẫy, gọiVì sao mưa ? Có những người sống vớiTình thơ như tình nhân

TÔI VÀ EM VẪN THỦY CHUNG

Hôm kia em đọc thánh thầnMai kia em đọc đôi phần quỷ maBiết đâu chừng em thấy raBước vào cửa quỳ nhà ma vẫn tình… Tôi và em vẫn thủy chungCho dù chiếc bóng cuối cùng đã xa

TÌNH YÊU NHƯ CỔ TÍCH

Tôi không biết mình khi nào thấy ra là không đủ chữ để tô son cho đôi môi emKhông đủ chỗ trong trái tim để chứa tình yêu của emKhông đủ bồng bềnh để theo ngày trôi dạt về hướng có emKhông thể nỗi loạn để thấy mình dám chếtTôi đã sám hối về sự …

Read moreTÌNH YÊU NHƯ CỔ TÍCH

PHÂN VÂN

Không thể trong ý anhCó thể trong ý ChúaDạo vòng bên hồ xanhMây vờn như trải lụa Không phải lúc nào hoa cũng nởDù viết thơ mỗi ngàyThấy dường như thiếu nợNơi nào, hỏi gió bay ? Ngắm mùa xuân từng bướcTrong khu vườn lá rơiEm làm gì bên đấyThơ viết cạn dần lời ? …

Read morePHÂN VÂN

CÁM DỖ

Tội nghiệp giùm, nhìn đấy, chỉ nhìn thôiMuốn phát tiết mà khó lòng tháo khoánMuốn rót đó mà bình như đã cạnvừa nhìn em, anh đã chết với em rồi.. tội nghiệp gì đâu những lòng phải gióchỉ nhìn mây là đã sớm mong mưamùa tháng chạp về nhà em ăn cỗvề nghe anh, phần …

Read moreCÁM DỖ

TỪ MỘT ĐÓA HOA

Không có gì cảMột giọt mực, một ý nghĩRời rạc, rã mục, ẩm thấp, buông thảTrầm xuống giữa ngày Đông Không có gì cả sao ?Sự thật là thếĐâu là con đường dẫn về lối cỏ non… Cho đến khi một cành hoa mọc lên từ chiếc lá vàng bên bờ hồ nhẹ gió cùng …

Read moreTỪ MỘT ĐÓA HOA

ĐÂU CŨNG LÀ MÁI NHÀ

Ôm em là mộtMơ em là haiDù đúng dù saiCó em là được Không thể dừng lạiVậy thời hãy bước điNếu có thể tùy nghiViệc gì mà chẳng vác Ngày mởKhi thơ làm kinhChàng chépTừ ngôi nhà cửa khépChàng nghe lòng bung ra Cảm ơn những duyên dángLàm thăng hoa thi caĐọc được từ trăm …

Read moreĐÂU CŨNG LÀ MÁI NHÀ

VUI CÙNG NĂM MỚI

Hiền quá, cũng không đượcRậm rật quá, cũng không đượcÔng muốn tôi làm gì ?Chàng rót đầy cho nàng một ly rượuChàng rót đầy cho chàng một ly rượuNhững ngón tay tự hànhChúc mừng năm mới… Em nhớ điên một chútNhư ngoắt tay gã xe thồMời anh !Em nhớ loạn một chútChấp hết !Rốn nóiMôi …

Read moreVUI CÙNG NĂM MỚI