TỪ MỘT ĐÓA HOA

Không có gì cả
Một giọt mực, một ý nghĩ
Rời rạc, rã mục, ẩm thấp, buông thả
Trầm xuống giữa ngày Đông

Không có gì cả sao ?
Sự thật là thế
Đâu là con đường dẫn về lối cỏ non…

Cho đến khi một cành hoa mọc lên từ chiếc lá vàng bên bờ hồ nhẹ gió cùng những con Cò vỗ cánh bay lên
Thời gian vẽ nên những chiếc cầu vồng
Đã không là ảo giác
Chim trong chiều trổi nhạc

Ý thức hưng phấn đầy trong lồng ngực nhỏ
Có những thứ không thể trở về
Như cõi buồn xưa

Leave a Comment