ĐƯỢC RỒI

Nếu có thể ngồi với chữKhề khàNếu có thể ngồi với maĐú đởnNếu có thể ngồi với emĐùa giởnNếu có thể ngồi bên PhậtNghe kinhNếu có thể còn chính mìnhThơ dạiThời gian đi, đi mãiLối vềNghi hoặc!Lối điĐâu ? Thiền môn vốn không cửaNhân gian một cảnh chùaCùng em ngồi gõ mõHoa nở đầy bốn …

Read moreĐƯỢC RỒI

ẤM

Mai sau còn tưởng vọng nhauMột ngày có mặt một ngày an vuiCành hoa nở dẫu vô tìnhBước chân vạn dặm trường đình cảm ơn

CHỈ LÀ PHÂN LY

Ngày tương hội có thể là miên viễnVòng tay ôm không có ở trong đờiNhưng dòng chảy vẫn âm thầm bất biếnChẳng có gì! dấu mốc, một trăm năm Ta chia biệt nhưng chưa từng phân cáchThân ra đi nhưng tâm tưởng cứ quay vềDẫu căn cước không còn là lữ kháchNhưng thật lòng giữ …

Read moreCHỈ LÀ PHÂN LY

30 THÁNG 4, 75

Cái sự thật đắng chát; là dù chúng ta có quên nó đi, nhưng không thể nào quên đượcNó là cái gì không chết với thời gianNó là cái gì không cần phải viếtLừ lừ có mặt trên trang Là tình yêu của quê hương đấyLà tình mẹ bao la đấyLà tình em cho một …

Read more30 THÁNG 4, 75

PHẠM TỘI

Phạm tội rồi tha tộiTha tội rồi phạm tộiGì vậy ?Hắn chỉ là người làm thơLạc đường vào bóng tối Em là cầu, là chữChúng ta cùng tham dựMùa trăng Trong bóng tối mọi thân cây đều mềm mạiMọi ngón tay đều lây nhiễm liêu traiMọi bước chân đi kèm theo tiếng thở dài

KHÔNG CÒN THAO THỨC

Một ngày, trong biển ý thức của tôi cọng thêm một ngườiTrừ thêm một tuổiQuên mất hành trình gió bụiQuên mất vì sao chữ thế thân Một ngày, cái vô lý đã trở thành hữu lýThiên đường, tốt thôiĐịa ngục, cũng đượcĐờiVô oán, hốiTrường giang ơiBềnh bồng Một ngày, những cánh hoa tàn úa nở …

Read moreKHÔNG CÒN THAO THỨC

KHỎI PHẢI TU HÀNH

Muốn để lòng không rung độngLại không cấm được mới kỳCon tim dại khờ vô lýThôi thời cấm nó mà chi Sáng nay để lòng đi dạoNgưngKhông một lý do gì

CHỨA ĐẦY TRONG NHỚ THƯƠNG

Một trăm năm là dài lắm ?Hình như không phải thế!Bởi năm mươi năm trước vẫn chỉ là hôm nayNàng cùng tôi, chạy. Khi dĩ vãng không là sương khóiEm làm sao thành khói sương ?Con đường làm sao mất được ?Người dù cách một trùng dương… Một trăm năm trước rất khácNgười đánh thuế …

Read moreCHỨA ĐẦY TRONG NHỚ THƯƠNG

NGÓN TAY

Quái lạ ngón tayGõ vào bản chữMột trời thú dữMột đàn thiên nga Quái lạ ngón taySao không biết mệt ?Sao không tự chết ?Sao còn vẽ vời ? Chiếc bánh và gai nhọnHạnh phúc trên nỗi đauCuộc chiến giờ đã hếtƯu tư một nét mày Quái lạ ngón tayMang theo từ quá khứTự mình …

Read moreNGÓN TAY

THƠ VIẾT CHO NGÀY

Ngày vẫn bồng bềnh và em mãi thanh xuânKệ những chuyến xe đời hối hảNgày vẫn còn nguyên phép lạKệ những vòng tròn bung mãi thêm ra Nhấm nháp hương vị mùa xuân từ đôi môi rất xaHay phải nhớ những phận đời bất hạnh ?Nhìn ngắm tình yêu qua trái tim thần thánhHay khóc …

Read moreTHƠ VIẾT CHO NGÀY

CỐ CHẤP

Ngọn lửa tự doNgọn lửa nhân áiThổi mãiNhư một cố chấpDù đối mặt là ai Oằn lưng đứng dậyLà một bi tráng lịch sửThà chết để sốnglà một bi tráng lịch sửĐi trong sương tuyết không hề ta thánLà một bi tráng lịch sửBiết có thân bằng nhưng đành đứng bên kia biển nhìn vềLà …

Read moreCỐ CHẤP

CHỈ LÀ DI TẢN

Cái thời gái điếm là tri kỷCủa những anh hùng xổng núi nonCái thời uống rượu là tinh túyCủa những tinh anh- đụng trận- còn Cái thời lệ chảy và bia rótNhững người thua cuộc khóc như mưaCái thời thơ thẩn như cha chết“ một nửa đời như đã hết rồi “ Ta nghe, ta …

Read moreCHỈ LÀ DI TẢN