Một ngày, trong biển ý thức của tôi cọng thêm một người
Trừ thêm một tuổi
Quên mất hành trình gió bụi
Quên mất vì sao chữ thế thân
Một ngày, cái vô lý đã trở thành hữu lý
Thiên đường, tốt thôi
Địa ngục, cũng được
Đời
Vô oán, hối
Trường giang ơi
Bềnh bồng
Một ngày, những cánh hoa tàn úa nở lại
Những ngôi sao rơi xuống, về trời
Những bão tuyết biến thành cơn gió mát
Thơ chảy về muôn nơi
Không còn thao thức nữa
Nhập thế
Và