30 THÁNG 4, 75

Cái sự thật đắng chát; là dù chúng ta có quên nó đi, nhưng không thể nào quên được
Nó là cái gì không chết với thời gian
Nó là cái gì không cần phải viết
Lừ lừ có mặt trên trang

Là tình yêu của quê hương đấy
Là tình mẹ bao la đấy
Là tình em cho một ngày đấy
Là tiếng cười khúc khích của bạn ta
Là một góc phố ngồi, tay gõ vào ly cà phê nghe Khánh Ly hát
Là một “ buồn nôn “ cho cuộc ” chiến tranh nầy “…

Ký ức- Cái xuổng đào mồ không ngừng nghĩ
Ký ức- Giúp đời thêm nghĩa nhân văn
Ký ức- Vòng hoa bụi
Ký ức- Cảm ơn Hàn Chức Nguyên mấy chữ đêm qua
Ký ức- Dù chết nhiều rồi nhưng chúng ta vẫn còn lại
Mượn thơ mà thắp hương

Leave a Comment