Ngàn Kiếp
Ta chưa từng viết kệ Thử vì mình “ Hoa Nghiêm “ Hạt bụi qua ngàn kiếp Cưu mang bao nhiêu tình ?
Ta chưa từng viết kệ Thử vì mình “ Hoa Nghiêm “ Hạt bụi qua ngàn kiếp Cưu mang bao nhiêu tình ?
“ Nước biển chỉ có một vị : mặn ! “ Vị của thơ là gì ? Ngàn bài thơ đã viết Chẳng biết thơ là chi !
Chúa muốn biết vị cái chết Đành để người đóng đinh Phật muốn tìm đường hóa đạo Đành bước vào vô minh “ bốn mươi năm ta chưa từng nói một chữ “ Thương những vì sao không biết mõi Đêm đêm vì chàng ru Ba mươi năm nàng cạnh bên Nấu cho chàng từng …
“ ao xưa – ếch nhảy – ùm ! “ Trang đời – tôi nhảy – um ! Ếch muốn ôm trăng mà nhảy ? Tôi nhảy vì cái gì ? Trăng vì ếch – trăng nát ! Đời vì tôi – vô can ! Ếch nhảy và tôi nhảy Cười mỉm với thương khung…
Nếu nàng hiểu sự dữ dội của ngôn ngữ Nàng đã tha lỗi cho chàng Nếu nàng hiểu sự gầy gò của ngôn ngữ Nàng đã vì chàng mà để tang Đêm của mộng và ngày của nhớ Đêm của hành trang và ngày của khởi hành Có cần một bao tải Để em mang …
Rồi một ngày chàng muốn biến những tâm sự nầy thành nhiệt năng Thắp sáng bầu trời Bởi chàng thấy mình có lỗi Rồi một ngày những hồn trầm dưới suối Đã ngoi lên cùng trăng mật cuộc đời Rồi một ngày những vì sao ngỡ lạc Đã cùng về trên bến sông Tương Tâm …
“ ao xưa – ếch nhảy – ùm ! “ Trang đời – tôi nhảy – um ! Ếch nhảy và tôi nhảy Cười mỉm với thương khung Bài thơ không có điểm đến Và tôi không có chỗ dừng Muốn khuyên mà chả được Đành mặc với dòng trôi Vớt tôi từ bến vắng …
Trên thành phố nầy đầy thêm một chút gió Trong ban mai nầy thêm một chút tình Tôi sẽ đi tìm một con lộ nhỏ Chộp bắt nụ cười nơi lá cây xanh Tôi sẽ thấy dòng suối cạn Ngồi nghe ngày thiên thu Tôi ngồi nghe lá hát Đời đủ đổi thay tôi cần …
Những cơn lốc xoáy về nghi hoặc Em bỏ quên chiều một góc trôi Tôi thả lời van chìm đáy vực Mong sao địa ngục tiếng thơ hồi Sẽ còn Nơi góc khuất ấy Bóng em ôm bóng ngày Sẽ mãi còn nơi biển thức ấy Một vòng tay Đừng thở dài nữa em Nhìn …
Sông ngàn năm – ở – nước trôi Em tan biến gió – và tôi – lạc loài Đất ngàn năm đất sinh hoa Mây ngàn năm đã – không là – mây xưa Ru đời sớm – ru đời trưa Ru người thân khổ Ru người tâm đau Bài thơ không chở được lời …
Mệt mộng mơ màng Xanh đỏ tím vàng Cõi nào xênh xang Cõi nào tù túng Đa mang Mời em chiều muộn Mây bạc hành trang Đường dài chân nhỏ Đi Đời phơi áo hoa Trời phơi nắng hoa Em nở nụ cười hoa Địa ngục chết Bài thơ làm sương mai Ly trà nhờ …
Chiều ngồi nghĩ dòng sông thơ sẽ cạn Sáng mai nhìn con nước lại đầy ra Thương năm tháng trong mắt nhìn hữu hạn Làm sao hay thần nữ vốn không già Thơ em viết hồi sinh từ bão tuyết Thơ bạn từ máu lệ kết thành hoa Những dòng chữ từ bào thai bi …