Những Con Mắt Ngước Nhìn Trời

Sông ngàn năm – ở – nước trôi

Em tan biến gió – và tôi – lạc loài

Đất ngàn năm đất sinh hoa

Mây ngàn năm đã – không là – mây xưa

Ru đời sớm – ru đời trưa

Ru người thân khổ

Ru người tâm đau

Bài thơ không chở được lời

Những con mắt ngước nhìn trời – bước đi !

Leave a Comment