Những cơn lốc xoáy về nghi hoặc
Em bỏ quên chiều một góc trôi
Tôi thả lời van chìm đáy vực
Mong sao địa ngục tiếng thơ hồi
Sẽ còn
Nơi góc khuất ấy
Bóng em ôm bóng ngày
Sẽ mãi còn nơi biển thức ấy
Một vòng tay
Đừng thở dài nữa em
Nhìn kia – mặt trời mọc
Em cùng anh đi nghe
Gió đùa em – mái tóc
Những xanh xao rồi sẽ tàn
Khi những ly đời xót xa đã cạn
Chúng ta còn bên nhau.