KHÔNG HẲN LÀ THƠ

Tôi không biết em là gìMột cái bẩy ?Một bông hoa ?Một nhà tù mở cửa ?Một bình nguyên bao la ?Một thác nước vô tận ?Hay cả một thiên hà ?Em là gì cũng đượcEm là giấc mơ tôi Tôi thích sống như đã sốngÔm em từ xa xôiHôn em từ vạn dặmNhư thế …

Read moreKHÔNG HẲN LÀ THƠ

NỐI DÀI

Từ quân trường Thủ Đức, tôi viết Trước Bá Đạo Chính Trị và một thanh niên chân đấtNgoài nhiệt huyết ra còn biết làm gì ?Trước một lịch sử điều tàn, có cần không một điêu tàn khác ?Tôi vẫn tin hôn thiêng núi sông trong hai chữ Việt Thường Hãy để lịch sử toàn …

Read moreNỐI DÀI

SỐNG ĐƯỢC

Ta từng biết em vuiChưa hề biết em khócMột ngày ta biết raBuồn trên từng sợi tócSầu trên từng phiến hoaKhổ trong từng ý nghĩLệ đẫm với người xa… Bất hạnh của mẹ, ta không hayCó cha, ta không biếtCó quê, tự lưu đàyCó chữ, không thể viếtKhờ cả chuyện yêu đươngSợ cả ngồi nghe …

Read moreSỐNG ĐƯỢC

VUI VUI

Rằng, tương tư luận, là hay ?Hay, anh hùng luận; trong ngày, mới vuiThật ra, tôi dại chính mìnhÔm em; hôn chốn biên đình, mới thơ Nàng, anh đó !Lấy chữ mà máy mó !Coi chừng, em hết thương anh !

VỚI CỤ UY VIỄN

Thương cụ Nguyễn Công Trứ dở hơiViệc gì cụ lấy mo cau che đít bò Thương tôi một thời đọc xong cười khoái tráTiên hiền, Tiên hiền !!!Rất nhiều điều tóc không đủ bạc, không hiểu Xưa đọc “ ngũ thập niên tiền nhị thập tam “Tự hỏi- Cụ còn sức ?Nay biết vào tuổi …

Read moreVỚI CỤ UY VIỄN

BẤT TỬ

Một thi sĩ không cần làm thơBởi thơ trong nàng chứa đầy cả một thư việnThật ra, nếu đọc được giữa đất và trời linh hiểnCần gì gõ với đa đoan ? Chàng biết có đóa hoa vàngNở vào vô hạnKhi trái tim là thơBóng đêm thành ánh sáng Chàng biết một đôi mắtChở vô …

Read moreBẤT TỬ

LEO CÂY

Em giống như là cổ tíchEm đi còn hương cho mai sauEm giống như là bí tịchAnh giở từng trang thấy nhiệm màu Một mai em có là sương khóiMưa đầy Houston sáng nayKhông lái xe đi làm đượcGõ cũng là hay Đời được mấy lần trùng nhịp ?Uống có mấy lần được say ?Ôm …

Read moreLEO CÂY

LAN TỎA

Em là suối, sáng nay anh vừa uốngEm là mây, mai anh ngồi dưới bầu trờiEm là thơ, mốt anh sẽ rong chơiĐi góp nhặt tình xanh và ý thắm Em là biển, anh học từ sâu thẳmCon sóng kia dong ruổi suốt hành trìnhVà con thuyền, anh chải chuốt những bình minhĐi để đến …

Read moreLAN TỎA

LÀ HOA

Một ngày bất chợt thấy raVẫn trăng thiên cổ, vẫn tà huy xưaVẫn hành trình của nắng mưavẫn là thơ mộng; dù chưa, cũng tình… Tôi ngồi to nhỏ cùng tôiThời gian phong lại mai rồi thành hoa

KHAI MỞ TỰ DO

Mỗi sáng,Cái bắt tay vào thế giới vắng lặngÝ thức làm mây bay Mỗi chiều,Cái thăm hỏi vào thế giới vắng lặngBạn ta, thế nào ? Dịch chuyển trong căn phòng nhỏLâu rồi, tôi không còn nghĩ về hai chữ “ phù sinh “Tập yêu mến mùa xuân trong mùa hạTập làm mây và cũng …

Read moreKHAI MỞ TỰ DO

MÀU TRĂNG

Và anh, chữ nghĩa mỗi ngàyGầy, theo cánh nhạn xa bay cuối trờiVà em còn với muôn đờiTâm tình ngỡ đã ngày vơi, lại đầy Rằng sau cánh cửa thiên đườngAnh, xưa cất dấu mấy chương tình sầuMai nầy như nhớ đến nhauLối về vô hạn vẫn màu trăng non

BỐN GIỜ BA MƯƠI PHÚT SÁNG

Không thể biết bên kia bờ mộng tưởngThôi bên nầy có được hãy nâng niuKhông cao được, nhưng nhớ là địu thấpDòng sông kia con nước chảy muôn chìu Hư không đảnh lễNgàn sao sángĐêm lạnh hành hươngNhững bước gầy