CỨ HOÀI Ủ DỘT
Ta cần phẩu thuật ta không ?Thay tim ?Đổi óc ?Làm người khác xưa ? Không !Không !Ta mãi như ngày !Yêu em mai vẫn !Như ngày hôm kia !
Ta cần phẩu thuật ta không ?Thay tim ?Đổi óc ?Làm người khác xưa ? Không !Không !Ta mãi như ngày !Yêu em mai vẫn !Như ngày hôm kia !
Em cho không phải là cho mãiEm sẽ thu hồi nếu mất vuiEm đến, đừng mong tình ở lạiEm là chim yến ghé rồi bay Biết rồi, thực chứng, rằng hayLung linh cái nhớ, tô bày cái thươngHọc đòi bút mực văn chươngThời cho chết với mùi hương cũng đành… Thưa dù tình rách te …
Mở ta tâm cảnh gió lùaTrăng thiên cổ ấy vốn đùa nhân gianCớ gì, vô tận hồng hoangVì đâu cảm luyến mơ màng có nhau Cuội khờ, ta cũng khờ ngâyCái tình đồng chí thế nầy mới cayĐã rồi, theo mộng mà bayChú ôm đa, lú; tôi bày cuộc, điên… Trên dốc đứng chợt thấy …
Khi màu trăng dường cũng nhạtKhi màu thời gian phaiDù bình minh vẫn nắngVà tiếng thơ,Âm thanh dường rất nặngKhi từng lời thốt raĐã đi vào hoang vắng… Những cơn gió xoay chiềuNhững lòng biển khô cạnNhững luống cày không mưaNhững con đường thiếu láỞ nơi nào, chim ca ? Đánh thức vũ trụ nầyLấy …
Ngày vẫn thế nhưng một ngày không giống thếCó những điều chỉ còn trong chuyện kểNhư một ngày về lại bến đò xưa Ta đã để một chân tình ở đóNgày lên dần ngày tiếp cận hoàng hônHọc được gì nơi lịch sử từng chônCái còn lại mùa thu trong cổ tích Dù không muốn …
Nếu có thể trong ồn ào tâm tĩnh lặngNếu có thể trong tuyết giá trồng hoaNếu có thể không cần đi vẫn thấyEm ở cùng anh hay sử thi ? Anh không thể chết cho tình yêuNhưng lối mòn của nhớAnh không thể chết cho tình yêuNhưng có em cùng nhịp thở Anh thả em …
Hắn đã đi trong giá rét nên biết giá rét là gìHắn đã ngủ với trời đông tuyết nên biết tận cùng của tê buốt là chiNó chỉ là cách nóiSo với những điều không thể viết không thể nói cũng chỉ là bỏ đi Cái gặm nhấm mỗi ngàyCái cùng người thức suốtCay dường …
Những cơn gió thổi về phương đôngCó chở bàn tay vẩyCó chở lòng u hoàiVà trái tim trong ấy Người qua như gió quaChỉ một lần nhìn thấyHương một lần còn đấyNgười xa, tình không xa Với đời; không chết, sốngThương nhau; không trẻ, giàTâm phủ tròn thiên địaChim tặng một bài ca
Em đẹp thôi, chưa đủNếu không có anhCon đường đầy cám dỗ, chưa đủNếu không bước vào Anh mở nút áo emCho đêm thành lộng gióAnh hôn đôi môi emCho tình sử khởi đầu Anh cứ thế, hư không mà hạnh phúcMột nụ cười, dấu mặt, rất đài trang
Gió thu dường đã cận kềHai con mắt đợi nhìn về xa xaBiển xanh bọt sóng thành hoa Hành trình, mởLối đi, khôngBóng nàng vẫn với thinh không mịt mờ Nầy, diệu tưởngVà thơTa còn nắng lượng biến tờ thành chương ? Đôi mất nhắm thấy trường thiênCó ta cất súngLàm người thong dong Chữ …
Cảm ơn thần tiên từ năm non bảy núi, cảm ơn tinh hoa của ba mươi sáu tầng trời, cảm ơn suối nguồn cho một cuộc ra khơi, cảm ơn biển cho mây thành điện ngọc, cảm ơn em mùa thu trên mái tóc, cảm ơn đời còn có thể tỉ tê, cảm ơn thời …
Cứ thanh thoát cùng vầng trăng tháng támCứ trở về dung dị tuổi thơ ngâyCứ thương em như năm tháng một ngàyCứ có mặt giữa vô cùng huyễn cảnh Cứ ôm em dù mùa thu chưa lạnhCứ hôn em như thể phải đền bùCứ ngồi và biến hóa chốn hoang vuThành thế giới của tình …