TRONG KHUYA

Mở ta tâm cảnh gió lùa
Trăng thiên cổ ấy vốn đùa nhân gian
Cớ gì, vô tận hồng hoang
Vì đâu cảm luyến mơ màng có nhau

Cuội khờ, ta cũng khờ ngây
Cái tình đồng chí thế nầy mới cay
Đã rồi, theo mộng mà bay
Chú ôm đa, lú; tôi bày cuộc, điên…

Trên dốc đứng chợt thấy mình đảo ngược
Chết tôi rồi, hiện thực cũng hư vô !

Leave a Comment