Nhập Thất
Mọi thứ trên đà tăng tốc Chỉ thương bài thơ ngày một ngắn đi Đành hữu lý trên từng cái vô lý Anh là ai đòi hỏi chuyện công bằng Anh là ai đi định nghĩa “ thế nào trăng ? “ Khi Chú Cuội cùng Cô Hằng lạc mất Thôi thì hãy học thiền …
Mọi thứ trên đà tăng tốc Chỉ thương bài thơ ngày một ngắn đi Đành hữu lý trên từng cái vô lý Anh là ai đòi hỏi chuyện công bằng Anh là ai đi định nghĩa “ thế nào trăng ? “ Khi Chú Cuội cùng Cô Hằng lạc mất Thôi thì hãy học thiền …
Tuyết đã đi rồi,thật xa Những đường nứt chiếc ống còn lại Những vòi nước nghẻn còn lại Rất nhiều bất thường trong một ngày bình thường Nó là mùa Xuân đấy Mang nỗi buồn hoa Người gọi “ không cần đến nữa “ Thì ra còn lắm điều xinh Dẫu mai người không còn …
Chữ là thế tục bàn tay Câu là mặc niệm trong ngày nở hoa Em từ vô tận mù sa Về trong bất chợt cùng ta hành trình Chữ là vô lượng tồn sinh Câu là lối trải trong bình minh câm Tiện tay vực cái phù trầm Thả trong bóng nguyệt âm thầm rồi …
Tôi nhiều lúc nhàn du vào văn chương thưởng ngoạn Mùa Thu xinh mùa Hạ cũng xinh Em có tóc cùng không có tóc Cũng tình Tôi yêu hoa không vì hoa vàng hoa đỏ Không vì hoa dại ven sông Tôi yêu thơ vì trong thơ có ngải Tôi bị bỏ bùa từ thuở …
Ngồi đọc người con gái yêu thơ, bình thơ : “ con chim không có cánh bay trong bầu trời “ Hay hết kể ! Ngồi đọc người con gái yêu thơ, bình thơ : “ người đàn ông trên tay người đàn bà rất bình an “ Sao mà đạt ! Anh đọc thấy …
Hỏi tôi giấc ngủ bây giờ Tìm thiên thu muộn trên bờ cỏ hoang ? Chia tay tự buổi điêu tàn Theo con bướm đậu trên giàn khổ qua Ừ thời xa chẳng chi xa Chỉ là thất lạc chỉ là trống không Hỏi Xuân mùa nhánh đơm bông “ hương pha mùi nhớ “ …
Em đọc bài thơ lạc bóng mình Bài thơ không có nửa dòng kinh Và em đã chẳng còn như cũ Đành trả về ai một suối tình
Em đọc bài thơ thấy bóng anh Bài thơ chỉ có bóng trăng thanh Em về khóa cửa quên lầu các Nhớ một miền xa kẻ độc hành
Một trận tuyết về trăm đóa cúc Quên chào một tiếng vội tàn phai Làm sao cảm tạ ngàn hoa thắm Đã nở theo ta mấy chục mùa Hoa họa hay là nhân họa đây Không, là thiên họa,trách trần gian Hoa không hề trách trời Xuân tuyết Ta chỉ vì hoa lập mộ phần …
Tôi thích “ bây giờ đã không còn gì rồi “ Mặc kệ “ ngàn con đường cũng chỉ một con đường “ Thế giới đồng nguyên chưa bao giờ tới đích Tôi để bài thơ đi yêu em Tôi thích “ tình yêu không có tuổi “ Nhưng còn hai từ “ dị òm …
Túy Văn chương Nếp cũ Thư trường Sinh sinh diệt diệt Mây về đâu bốn phương Nầy cô em nhỏ khóc hay hát Cười khóc hoà chung ngàn tiếng than Làm ơn khêu bếp lửa tàn Tro dù nguội lạnh bóng nàng vẫn xinh Ngồi giữa trúc đình Nghe ai đàn hát thấy mình bay …
Nếu có thể vì người mà nổ lực Cùng trăm năm không thẹn phút sanh bình Nếu có thể vì người mà thao thức Cuộc đời nầy cay đắng có là sao Khi thấy được cả trời Xuân tuyết trắng Nhìn muôn hoa không còn chữ ngậm ngùi Khi ngồi thức giữa trời đêm vắng …