Tuyết đã đi rồi,thật xa
Những đường nứt chiếc ống còn lại
Những vòi nước nghẻn còn lại
Rất nhiều bất thường trong một ngày bình thường
Nó là mùa Xuân đấy
Mang nỗi buồn hoa
Người gọi “ không cần đến nữa “
Thì ra còn lắm điều xinh
Dẫu mai người không còn ở
Tuyết tan,vẽ một khung tình
Vết xẹo cũng được mà dấu ấn cùng được
Gia vị cũng được mà rơm rác cũng được
Bá tánh bình dân ngồi chỗ bá tánh bình dân
Ăn ké lời chim hát
Người đàn ông nằm ôm vợ và hỏi
“ nơi đâu là thiên đường ? “
Trời thả xuống một trời bông trắng
Mời em,lý luận văn chương …