Tôi nhiều lúc nhàn du vào văn chương thưởng ngoạn
Mùa Thu xinh mùa Hạ cũng xinh
Em có tóc cùng không có tóc
Cũng tình
Tôi yêu hoa không vì hoa vàng hoa đỏ
Không vì hoa dại ven sông
Tôi yêu thơ vì trong thơ có ngải
Tôi bị bỏ bùa từ thuở sơ sinh
Tôi yêu vô minh vì vô minh có bướm
Tôi bước theo chưa từng hỏi vì sao