Tuyết Tan

Tôi thích “ bây giờ đã không còn gì rồi “

Mặc kệ “ ngàn con đường cũng chỉ một con đường “

Thế giới đồng nguyên chưa bao giờ tới đích

Tôi để bài thơ đi yêu em

Tôi thích “ tình yêu không có tuổi “

Nhưng còn hai từ “ dị òm “

Ờ,biết chẳng gì sai

Khi ong bướm trên bài thơ là phạm tội ?

Tôi thích đi hoang như từng đã

Vườn nhà ai có đóa hoa vàng

Mùa Xuân nào mùa Xuân chẳng qua trang

Cái để lại là bình minh bước tới

Tôi biết “ mỗi con tim là một thế giới “

Ai chỉ giùm tôi con đường nhỏ di hành

Chụp giựt vội vã

Em từ tâm vá lại bức tranh

Tôi bước ra chỗ vừa bước đến

Té ra “ cái tôi thích bây giờ vẫn thích được mai sau “

Người đàn bà cười mỉm chi

“Chẳng chờ đâu anh cũng lại “

Tôi thích “ Ngồi lẩm ca lẩm cẩm “

Độ lượng tôi trong độ lượng người

Thế giới mai rồi khác

Thành phố nầy,tuyết tan.

Leave a Comment