Chúc
Có thể lại mùa Thu xưa ở đó, Hôn dấu mình trên lối cỏ rồi đi ? Nếu phải viết muôn phương là quán trọ Ảnh một thời – thâm tạ – Trái tim ghi ! Ta hành giả trong rừng chiều lẫn khuất Để tìm về hay chỉ bước chân ra Ta không biết …
Có thể lại mùa Thu xưa ở đó, Hôn dấu mình trên lối cỏ rồi đi ? Nếu phải viết muôn phương là quán trọ Ảnh một thời – thâm tạ – Trái tim ghi ! Ta hành giả trong rừng chiều lẫn khuất Để tìm về hay chỉ bước chân ra Ta không biết …
Nếu mai nầy em hỏi,về đâu và về đâu;nếu mai nầy người nói,ngàn sau thương vó câu;trong tận cùng ý đá,vì sao mây bay qua;đọc trang đời vô lượng,càng đọc càng thiết tha; chết là về với cội,khổ là thử lòng ta… Nếu mai nầy gặp lại,em nhìn và bước qua,tôi nhìn rồi đi biệt,sẽ …
Không phải mỗi ngày là một ngày như thế Không phải vào Thu những chiếc lá đều vàng Không phải nguyện cầu tất sẽ được bình an Không phải mọi khởi hành đều sẽ đến Nhưng không thể ngồi yên nhận mệnh À,mà mệnh là thế nào ? Con corona và Sài Gòn thương khổ …
Thơ không nằm trong chữ Nơi những buổi chiều thiếu bóng em Chỗ ngồi buồn siết kể Để kéo dài giấc mộng Hắn khởi sự làm thơ tình ái Buôn bán vội trần gian Hình như thiếu,rất thiếu ! Đâu những mắt nhìn trong thương yêu, Cùng trái tim độ lượng ? Nơi nụ cười …
Một bài thơ rất dõm Người viết ra nó lại là anh Thế có buồn không chứ ………. Bài thơ tồi em đọc Vậy mà em xuýt xoa khen hay Muốn hôn em một phát …………. Chất thơ lên giàn hỏa Từng bài theo nhau về thiên đường Khói bay đầy cả cốc
winter solitude in a world of one color the sound of wind… * Matsuo Basho – Thoát dịch Mùa Đông trắng xóa một màu Vẫn còn tiếng gió trong ngày – vi vu…. Và thêm Thấy ra Dù địch,dù thù Đã cùng vô hạn sương Thu- biến hình Một thời Máu lửa chiến …
Tôi biết bài thơ không bay được cao Và tiếng chuông nhà thờ không đi xa hơn hàng rào của nó Nàng, Cái gì cũng không có Chẳng biết ngày mai nàng còn thấy được khung trời… Tôi thấy lại ngày đó Tất cả Nhưng để làm gì Tình vẫn sống nhưng em đã chết …
Có những lúc tôi thấy mình rất lặng Không cần đến cả một từ Mọi tiếng nói đều dư Như bây giờ trên mạng Người bạn ảo mời Bữa cơm : Con cá gỗ Có nhiều cái tưởng không mà rất thật Tôi đong tình từ gió thoảng qua trang Tôi biết em nhờ ánh …
và nó là cuộc đời,có cả những cành hoa. Cảm ơn người. Rất đẹp. Thơ đề trước cửa không cần khép… Một cõi nhân gian dặm dặm tình…. Có nàng trong ngục ta trong ngục Ngàn thuở điên mê một bóng hình…. Câu lưu buổi ấy là chân phúc… Rượu đỏ,trang đời,áo trải,thơ…. Và nó …
Tôi thực sự đi hoang sáng nay Nhưng tôi chưa bước ra ngôi nhà cơ mà Thì ra gió lọt vào khung cửa Chở nỗi niềm ngoài kia Mây vần vũ nhưng mây không rớt hạt Thơ luân chuyển và tôi trôi dạt Nơi đây là đâu trong giây phút bóng khai sinh Chộp bất …
Chàng viết “ Chúa yêu thương con người “ Nàng đọc thế nào thành “ Chúa chết mất ! “ Chàng vội đi pha cho mình một ly cà phê Lỗi để nàng đọc chữ ngược ! Anh diễn dịch em và em diễn dịch anh Bao nhiêu niềm vui được nhìn thấy thành nỗi …
Hãy chia buồn cùng chính mình về những chờ đợi Hãy chia buồn cùng chính mình về những phân ly Hãy tập quên những gì muốn nhớ Để thấy đôi vai thanh thản với đời Em không thể chết bởi vì thơ vẫn sống Tôi có thể bỏ trăm năm nhưng không thể bỏ đèo …