Không Thể Hư Mất

Không phải mỗi ngày là một ngày như thế

Không phải vào Thu những chiếc lá đều vàng

Không phải nguyện cầu tất sẽ được bình an

Không phải mọi khởi hành đều sẽ đến

Nhưng không thể ngồi yên nhận mệnh

À,mà mệnh là thế nào ?

Con corona và Sài Gòn thương khổ

Những con đường như lối nghĩa trang

Thưa thớt bóng người

Sài Gòn không thể như thế

Một thành phố của tương lai không được như thế

Sài Gòn kiên cường lau khô dòng lệ

Đứng lên

Hãy trải trái tim Sài Gòn bất khuất

Sài Gòn Hãy nói cùng bạo lực

Corona,mầy là con virus

Chỉ là con virus

Chết đi !

Và mỗi ngày như mỗi ngày vẫn thế

Anh vẫn yêu em dẫu mưa nguồn chớp bể

Chúng ta đã cùng bước đi từ chẳng có gì

Chúng ta từng nhìn thống khổ chẳng là chi

Anh đã ôm em nhủ lòng bước tới

Còn núi còn sông còn vận hội

Còn rừng nhân thế hãy còn hoa….

Leave a Comment