Có những lúc tôi thấy mình rất lặng
Không cần đến cả một từ
Mọi tiếng nói đều dư
Như bây giờ trên mạng
Người bạn ảo mời
Bữa cơm : Con cá gỗ
Có nhiều cái tưởng không mà rất thật
Tôi đong tình từ gió thoảng qua trang
Tôi biết em nhờ ánh trăng vàng
Tôi biết còn những mùa Thu sông cao tiếng hát
Thơ thiếu muối nhưng thơ dường chẳng nhạt
Tôi một mình ngồi không thấy cô đơn
Cảm ơn bài viết từ muôn hướng
Đâu chỉ bên nhau mới đá vàng !