Hãy chia buồn cùng chính mình về những chờ đợi
Hãy chia buồn cùng chính mình về những phân ly
Hãy tập quên những gì muốn nhớ
Để thấy đôi vai thanh thản với đời
Em không thể chết bởi vì thơ vẫn sống
Tôi có thể bỏ trăm năm nhưng không thể bỏ đèo bồng
Em không thể xa bởi tôi còn mộng
Bạn khuyên tôi khi duyên đã tận
Nuối tiếc mà làm gì
Chỉ là tôi vẫn nhớ
Ly rượu nào thắp sáng môi trăng
Tôi lại viết như xưa từng viết
Làm sao là trăng không hề phân biệt ?
Làm sao chia vui trên mỗi phận người ?
Làm sao em về khi em đã ra đi ?
Làm sao vực thiên thu làm mới lại ?