Em bây giờ đã quên ta
Như trăng thiên cổ chẳng còn gì nhau
Rằng không, có đó mỗi ngày
Biển và em
Tiếng thơ hoài
Vọng vang
Em ngàn trang chẳng qua trang
Chữ còn tích lục
Thơ càng hóa hương
Mùa thu trên những con đường
Có người nhặt lá và thương kiếp người
Em cứ hoài lãng đãng
Tình cứ mãi thênh thang
Anh một đời dệt mãi
Chuyến hành hương tìm nàng
Cái vô tận khởi từ giờ, chẳng biết
Cái nhớ nhau, cần hỏi, đã vì đâu ?
Em cứ thế với mùa thu ở lại
Thơ chưa từng, “ còn tiếp đến mai sau ? “