BƠI

Trăng, sao tù ngục
Có người lấy nhớ bù quên
Thương đất thức
Bàn chân em, lối muộn, đi về

Cánh đồng ấy có bước chân của anh
Cánh đồng vẫn còn nhưng dấu chân đã mất
Có rất nhiều sự thật
Không còn sự thật nữa rồi

Khi chính anh tù ngục với những con chữ của anh
Khi chính anh không thể ra ngoài giới hạn
Khi ngồi hôn cùng hoang
Chép điều ngoại sử

Trên mỗi hành trình Chúa xoa đầu và bảo
“ Con lấy được bao nhiêu tùy căn cơ của con “
“ Con hiểu được bao nhiêu tùy trí tuệ của con “
“ Hãy tập rơi mồ hôi và nước mắt “

Tiếng chuông nhà thờ cùng tiếng chuông chùa đồng nhất thể
Anh bơi trên âm thanh
Với mỗi ngày, như thế

Leave a Comment