SÔNG CỦA NGÀN NĂM CHẢY

Nàng hỏi tôi, “ Trong lòng đất có địa ngục phải không anh ? “
Tôi cười, “ Có lửa ! “
Nàng hỏi tôi, “ Trên cao chín tầng trời có thiên đường phải không anh ? “
Tôi nhìn nàng, “ Qua hành tinh nầy để đến hành tinh khác, thế thôi ! “
Tôi nói thêm với nàng,
Chuyện Thượng Đế lấy đất nặn lên làm người, chuyện Thượng Đế vì yêu thương trẻ con nên làm sao trời cho chúng, đã gần đi vào quá khứ…”
Không có miền đất nào mang tên NIẾT BÀN, THIÊN ĐƯỜNG hay ĐỊA NGỤC
Nhưng quả thật có một khung trời THIÊN ĐƯỢNG, ĐỊA NGỤC, NIẾT BÀN trong tâm cảnh chúng ta
Cô đơn quá phải không anh ?
Bởi vậy chúng ta cần có tình yêu để sống !
Ôm em đi anh !

Thật ra tôi cũng không biết thiên đường, địa ngục hay niết bàn
Tôi được đọc, được dạy từ những quyển sách
Tôi cũng được dạy từ ông bà tôi, “ Sống ở, chết về “
Tôi làm sao biết được nơi nào linh hồn trú ngụ !
Tôi làm sao biết linh hồn nằm chờ phán xét hay nằm chờ được tái sinh !

Năm tháng của tu hành hay năm tháng của trường chinh ?
Tôi thật sự có nơi để đến ?
Tôi cần hỏi những điều để mệt ?
Hay đơn giản đọc thơ từ những chuyện tình ?
Hay đơn giản mỉm cười chào đón bình minh ?
Viết như thể đã
Nhớ như đã từng
Sông của ngàn năm chảy

Leave a Comment